“Đông lực phối hợp chính sách chưa biến mất, nhưng đang suy giảm, và đó
là một mối đe dọa thực sự. Ai cũng cần ghi nhớ rằng, không có một giải
pháp trong nước nào cho một cuộc khủng hoảng toàn cầu”, tờ New York
Times dẫn lời người đứng đầu IMF tại một cuộc họp báo tại Washington
trước thềm hội nghị thường niên của IMF của Ngân hàng Thế giới (WB)
diễn ra từ ngày 8-10/10.
“Nhiều người đang nói tới một cuộc chiến tranh tiền tệ… Điều mà tất cả
chúng ta đều muốn là sự tái cân bằng của nền kinh tế toàn cầu, và sự
tái cân bằng này không thể xảy ra mà không có sự thay đổi trong tương
quan tỷ giá các đồng tiền”, ông Strauss-Kahn phát biểu.
Đáp lại lời kêu gọi của Mỹ đề nghị IMF đóng vai trò trung gian tích cực
đối với những căng thẳng về tỷ giá, ông Strauss-Kahn tuyên bố, IMF đã
liên tục khẳng định “chúng tôi tin là đồng Nhân dân tệ bị định giá thấp
hơn nhiều so với giá trị thực và cần phải làm một điều gì đó để giải
quyết dần vấn đề này theo thời gian”.
Tại Frankfurt, Đức, tuy không đề cập cụ thể tới Trung Quốc, Chủ tịch
Ngân hàng Trung ương châu Âu (ECB) Jean-Claude Trichet , cũng đưa ra
một luận điểm tương tự. “Tôi cho rằng, tỷ giá hối đoái nên phản ánh
những yếu tố kinh tế nền tảng. Những biến động thái quá và thiếu trật
tự của tỷ giá có ảnh hưởng bất lợi đối với sự ổn định kinh tế và tài
chính”, ông Trichet phát biểu.
Theo New York Times, giới chức tài chính toàn cầu dường như càng thêm
chú ý tới vấn đề tỷ giá sau khi Bộ trưởng Bộ Tài chính Mỹ Timothy
Geithner ngày 6/10 gọi vấn đề này là “thách thức trung tâm” mà kinh tế
thế giới đang phải đối mặt, một thách thức đe dọa xói mòn quá trình tái
cân bằng mà các cường quốc kinh tế đã nhất trí hướng tới để đối phó với
khủng hoảng.
Quá trình tái cân bằng kinh tế thế giới có ảnh hưởng lớn đối với hai
nền kinh tế lớn nhất là Mỹ và Trung Quốc. Về lý thuyết kinh tế, Trung
Quốc cần nâng tỷ giá đồng Nhân dân tệ, theo đó giúp người dân nước này
mua được hàng hóa nhập khẩu từ châu Âu và Mỹ dễ dàng hơn. Ngoài ra, các
nhà lãnh đạo phương Tây cũng muốn Trung Quốc thúc đẩy những nỗ lực tăng
cường hệ thống an sinh xã hội để các hộ gia đình ở nước này tiết kiệm
ít đi, theo đó kích thích nhu cầu tiêu dùng nội địa và giảm sự phụ
thuộc của tăng trưởng vào xuất khẩu.
Trong khi đó, nước Mỹ với tư cách là con nợ lớn nhất thế giới, nên tiết
kiệm và đầu tư nhiều hơn, song song với việc giảm chi tiêu và vay mượn.
Theo ông Geithner, nước Mỹ đã bắt đầu thực hiện mục tiêu này.
Tuy nhiên, thực tế chính trị lại phức tạp hơn nhiều so với lý thuyết kinh tế.
Đáp lại những lời kêu gọi tăng tỷ giá mới đây, Thủ tướng Trung Quốc Ôn
Gia Bảo phát biểu tại châu Âu rằng, nếu tỷ giá Nhân dân tệ tăng mạnh,
điều đó sẽ gây ra bất ổn xã hội đối với Trung Quốc.
Về phần mình, hiếm khi nào hai đảng Dân chủ và Cộng hòa lại đạt được sự
đồng thuận cao như khi thông qua một dự luật tại Hạ viện mới đây cho
phép Washington cân nhắc trừng phạt thương mại nếu Trung Quốc không
tăng mạnh tỷ giá. Dù ít có khả năng dự luật này sẽ trở thành luật,
nhưng đó là một tín hiệu cho Bắc Kinh thấy nước Mỹ giận dữ ra sao trước
việc hàng hóa nhập khẩu của Trung Quốc tràn ngập ở nước này và người
lao động Mỹ bị mất việc làm.
Vấn đề tỷ giá các đồng tiền xuất hiện vào một thời điểm không dễ dàng
đối với IMF. Các nền kinh tế mới nổi hàng đầu như Trung Quốc, Brazil và
Ấn Độ đang muốn phía châu Âu nhường lại một số ghế trong ban lãnh đạo
IMF để họ có tiếng nói lớn hơn trong tổ chức này, nhưng vấp phải sự
phản đối của châu Âu.
Theo An Huy - VnEconomy
Tiếng Việt
English









